RỒI AI CŨNG SẼ CẦN YÊU NHAU BÌNH DỊ

Rồi sẽ có một ngày, khi đã trải qua đủ chông chênh, đủ mơ mộng, người ta sẽ dừng tin vào những câu chuyện ngôn tình cùng nhau đi đến cùng trời cuối đất. Họ mong cầu một tình yêu có phần bình dị nhưng vững chãi hơn.

Một tình yêu không cần phải nắm quá rõ cuộc sống của nhau, từng giờ từng phút. Nhưng sau một ngày làm việc bộn bề, dành chút thời gian quan tâm, hỏi han nhau, chỉ cần nghe tiếng thở đều bên đầu kia cũng đủ thấy hạnh phúc.

Một tình yêu không cần quá nhiều áp lực tiền bạc, nhưng đủ vì nhau mà chăm chỉ từng ngày, vì cả hai hiểu mình cần cố gắng thật nhiều để mang đến những điều tốt đẹp nhất cho nhau.

Thứ tình cảm không cần rầm rầm rộ rộ, cũng không khoa trương giữa nơi sang trọng và những hộp quà đắt tiền, yêu nhau, người ta có thể tự tin nắm tay nhau đi trên phố, có thể tiện chân ghé vào những quán cóc ven đường, chỉ cần nơi đó có người mình thương, cái nắng của Sài Gòn cũng không còn oi ả.

Tình cảm ấy sẽ không có quá nhiều những hờn giận vu vơ, vì chúng ta hiểu rằng đến lúc phải bỏ qua những nông nỗi trẻ con, học cách nghĩ cho nhau một chút mà cố gắng vun đắp từng ngày, bởi sóng gió cuộc đời này đủ rồi, chỉ mong được bỏ lại hết ngoài cánh cửa kia, trở về nhà với thật nhiều an yên và một tình yêu đơn giản.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *